Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013

VỊNH CÁI THƠ CUỐI NĂM...


Ta đưa tay lật tờ lịch mới 
Nhẹ nhàng thôi đau lắm một đời người 
Nhớ hôm nào còn bỏ học rong chơi 
Mẹ chỉ nhịp chiếc roi vào mông quần... bật khóc… 

Thấm thoát đã hơn nữa đường lăn lóc 
Từ khói súng đạn bom, nguyên vẹn trở về 
Những tưởng rằng đời sẽ đẹp như mơ 
Sao lại viết những lời thơ quằn quại. 

Ở ngoài kia vẫn muôn vàn êm ái 
Nhộn nhịp cười vui, môi mĩn nụ hồng 
Người hẹn người: chờ đợi ngóng trông 
Bạn gặp bạn: say lòng cởi mở. 

Ta vẫn thế, hơn nữa đời vẫn thế! 
Không biết cúi mình nên xếp bảo về thôi 
Không tham quan nên chẳng có ghế ngồi 
Hay nói thật, lỡ đụng người trên trước. 

Ừ, dẫu thế, nhưng biết làm sao được…? 
Chiếc roi xưa Mẹ nhịp dạy từng lời 
Sống trên đời đừng làm chuyện tanh hôi 
Nghèo một chút, nhưng nghèo mà cho sạch 

Thơm càng nhiều dẫu áo kia có rách 
Sống thẳng ngay là sống bởi nhiều người 
Nịnh hót đem về danh lợi bản thân thôi 
Điều Mẹ dặn... cái đánh còn đau sao chẳng nhớ? 

Cũng có lúc trong lòng ta lưỡng lợ 
Nghèo như mình sao đền đáp Mẹ Cha? 
Rồi tự trả lời cho câu hỏi đã đặt ra 
Sai lời dặn Mẹ Cha mới là đứa con bất hiểu. 

Lật tờ lịch lần này nhủ lòng ta phải hiểu 
Sang năm rồi cố bương chải làm ăn 
Cuộc khủng hoảng còn dài, kinh tế lại khó khăn 
Nhưng phải vượt... 
Vượt! vượt! vượt...! 
Như đã vượt sông Mê Kông để mang về chiến thắng…! 
Hehe... 

29/12/2012 
Phan Hòa

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét